ĐẠI CỐ BÌNH NGAO.
ĐẠI CỐ BÌNH NGAO.
Việc quy hoạch cốt để ăn chia,
Quân với đội dồn dân chiếm đất.
Như nước Đại Việt ta muôn thủa,
Vốn hai miền Nam - Bắc khác nhau.
Phong tục tiếng nói phân ranh,
Con lợn con heo là một.
Tụi ăn ngô lùa quân xâm phạm,
Nhóm lửa lên nướng bắp chống thù.
Từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê bao đời lệ thuộc,
Cùng Nguyễn Hoàng, Ngô, Nguyễn chống lại Tàu Ô.
Tuy nổi hứng các lúc khác nhau,
Nhưng chém giết ngày nào cũng có.
Từ Chí Thanh ăn xong sặc máu,
Đến Quang Thanh đi đái mất tiêu.
Rồi đi sứ xong về bệnh chết,
Lại rủ nhau lên lầu tám cà phê.
Từ bắt giặc Tàu bao tỉnh ì xèo,
Cho đến tiễn chúng về như chia tay ông cố nội.
Vừa rồi:
Quân cuồng Hồ chính sự phiền hà,
Dân Nghệ Tỉnh lòn vô thùng lạnh.
Bọn phản động thừa cơ chửi Đảng,
Lũ gian tà kiếm quốc tịch ngoại bang.
Bỏ Đảng viên lên chuyến bay đi nhờ,
Về câm họng bởi toàn quan với chức.
Dối trá vu oan mấy thằng dầu thải,
Để dân Thủ đô uống nước cứt trường kỳ.
Như ta đây:
Đất Cố đô trấn thủ,
Nhậu Hu đa dĩa mồi.
Cá với thịt toàn thuốc sâu, thuốc độc,
Đậu phụng rang ta bóc vỏ ngồi nhai.
Uống nước sông Hương, thương sông Đà, sông Đuống,
Nước cứt còn hòa dầu thải với thủy ngân.
Thế mà:
Cứ đá banh là nhào ra đường la hét,
Về dành nhau miếng đất giết anh em.
Bố hiếp con mang thai phải đẻ,
Vợ giết chồng đem của biếu tình nhân.
Thằng nghèo hèn ganh tỵ đứa giàu sang,
Dao giết lợn đem qua nhà mần thịt.
Bày lễ hội rồi trang hoàn lòe loẹt,
Trò khiêu dâm bất kể trẻ hay già.
Đứa vô học u mê rồi ngu muội,
Học cho cao cũng chỉ cái đầu ngu.
Sỹ phu Bắc hà há có đứa nào đâu?
Treo tấm bảng rồi tru như chó dại.
Việt Nam hóa rồng rồi mai hóa hổ,
Sao không hóa con người, hóa súc vật làm chi?
Mả cha bây, gỗ mục khó khắc hình,
Bây tạo tượng bầy lưu manh gian trá.
Cọp chết để da, người ta để tiếng,
Để tượng cho nhiều như ma ám dân đen.
Chó hoàn chó đừng vẽ vằn vẽ vện,
Liêm sỉ bất tồn, linh cẩu hôi tanh.
Một thời:
Ta kêu gọi lũ bây cảnh tĩnh,
Lo cho dân là lo cho mình.
Bây bất chấp chỉ tiền là trên hết,
Giờ tiền nhiều bây mua được thứ chi?
Nhà lầu xe sang, sao đưa con đi Mỹ?
Yêu nước thương nòi, sao không ở lại đi?
Chỉ lũ thứ dân ngu muội đớn hèn,
Cúi đầu chịu hít thủy ngân, nước thúi.
Rồi khó thở, rồi tâm thần cả lũ,
Đẻ quái thai ai gánh hử tụi bây?
Thôi thì:
Dân tộc tanh banh như con đỹ,
Nước non bị phỉ nhổ năm châu.
Ngân sách thì ôm nợ ngập đầu,
Quan chức phá hơn bầy mối mọt.
Một thủa ba hoa "thắng cuộc", nên chỉ ngồi bòn rút với thủ dâm,
Năm trăm ngồi kiếm "người tài", thì bây đó, tài vô liêm sỉ.
Xa gần bố cáo.
Không nghe kệ bây.
Đạo Sỹ Thúi

Nhận xét
Đăng nhận xét