VĂN TẾ "SINH BẮC TỬ NAM".
VĂN TẾ "SINH BẮC TỬ NAM".
Hỡi ôi!
Bụi mịn đầy trời.
Thủy ngân trong nước.
Ba đời làm cách mạng, nay hậu nhân khuyết tật tinh trùng.
Một lần rước ngoại bang, rồi trước mắt mất luôn biển đảo.
Nhớ năm xưa:
"Giải phóng miền Nam": Bỏ thây viễn xứ, con sinh ra "Không biết bố mày là ai"?
"Cải cách công thương": Của cải gom về, miệng ba hoa "Ngoài ta thứ gì cũng có"!
Khá thương thay:
Bọn "Ngoại cảm" thông đồng, đem "xương heo cốt chó", về cho thờ thay xương cốt cha ông.
Lũ "Quan chức" rập khuôn, dùng "mèo mả gà đồng", muốn thăng chức phải hiến dâng thân xác.
Nhìn lại đi?
Nhà cao tầng chen chúc lấn đất dân.
Đường cao tốc cắt tang hoang bờ ruộng.
Tiền đi vay dân trả nợ ngập đầu.
Của tham nhũng quan đem mua quốc tịch.
Dối trời lừa dân.
Nịnh trên đạp dưới.
Văn hóa lụi tàn, bày cải cách để xóa tan công đức.
Suy đồi đạo đức, đẩy dân ngu vô chỗ phải bán thân.
Bốn mươi sáu năm hòa giải, dân miền Nam vẫn xếp loại hai?
Một bầy lưu manh hòa hợp, đem lũ ngu vô miền Nam chấp chính!
Ba hoa sản xuất xe hơi, điện thoại, làm phi thuyền đưa dân tộc lên cao.
Đục mặt đi mua bao bì, con vít, nhập đồ Tàu làm nguồn độc giết dân.
Hởi ôi!
Ba mươi ngàn Giáo sư Tiến sỹ! Bây làm được gì đâu?
Hay chỉ mua bằng ngồi lãnh lương tán dóc?
Thương thay!
Hơn ba triệu Liệt sỹ Thương binh!
Vô Nam chết làm gì?
Bị chèn ép đi rồi tha phương bỏ xác!
Người thiệt thà, xung phong rồi bỏ mạng.
Đứa lưu manh, núp trốn để thăng quan.
Nhớ mà buồn!
Học trò vô trường, canh nông pháo kích, Cai Lậy, máu xương nhuộm đỏ bảng đen.
Dân chạy giữ thân, trên núi bắn về, Kinh Hoàng, xác người xác xe lẫn lộn.
"Uống nước nhớ nguồn", ngày tết, con cháu tề tựu làm mâm cơm kính cha kính mẹ.
"Tán tận lương tâm", lật lọng, giết lương dân chôn sống đập đầu.
Nghĩ lại đi?
Cha ông vay nợ máu của miền Nam, có ai khiến ai nhờ qua vĩ tuyến?
Con cháu trả âm oán cả nhân gian, hít khí độc nước dơ "anh em" nhập!
Mỹ bỏ miền Nam, Bắc kỳ lãnh đạn,
ngồi bày trò "đắp Bắc đào Nam".
Cơ cấu dân nguồn, dân sự bất tuân,
không lối thoát "rút dây kinh nghiệm".
Toa rập bầy đàn, bòn rút của công, đứa nào bất tuân cho đi lang cang lang kiết.
Cạnh tranh ghế ngồi, chia bè kết cánh,
không gốc chen vô cho "Tau có chi mô" chi mẹt.
Đồng chí không tin nhau, hành nhau lên bờ xuống ruộng.
Cùng phe chia không đều, gia phả báo chí bêu tên.
Thôi thì:
Cha ông sai rồi lầm đường lạc lối, gây oán chuốt thù cùng đồng loại quốc gia.
Con cháu chuộc oán xưa hận cũ, gõ mỏ tụng kinh để giải thoát âm hồn.
Lại phá núi xây chùa sư quốc doanh vô đạo.
Đi lừa gạt chúng sinh mua bùa chú trấn thân.
Phật Thánh gì mà bán buôn kinh sách?
Ma Tăng đâu cũng áo mão se sua!
Cho nên:
Trời Đất xoay vần oán xưa hận cũ.
Càn Khôn trở quẻ trút giận hôm nay.
Hít bụi mịn sinh u mê thiểu não.
Uống nước dơ đẻ con cháu thiểu năng.
Tham nhà cao để nhảy lầu mau chết,
chưa kể hỏa tai chen chúc chạy cứu thân.
Làm đường lớn để đua xe vô viện,
thêm nữa đường trơn khom lưng rước giặc về.
Biếm nhục quốc gia, trai đi phụ hồ, phụ việc, khắp cả năm châu.
Ô danh nước Việt, gái đi quét nhà, làm đĩ, tràn lan bốn hướng.
Bỏ sự học, tung tiền mua điểm.
Theo tham lam, bán tước bán quyền.
Ngu thua chó vẫn đỉnh cao trí tuệ.
Chống cường quyền là vùi dập bùn sâu.
Thì thôi:
Nay đốt nhang mong sưởi ấm anh linh về chứng để nhìn, bầy con cháu sống trong trầm luân bỉ cực.
Xưa hy sinh cầu an bình miền Bắc sánh cùng thế giới, đoàn cha ông chết dưới mũi đạn đầu tên.
Hỡi các vị anh hùng liệt sỹ!
Sống đánh giặc, chết cũng đánh giặc, sống không khôn thì thác sẽ không thiên, về đây tề tựu.
Sống thờ Đảng, chết cũng theo Bác, sắp ngay hàng mà nhận ảnh nhận cờ, rồi đi đánh tiếp.
Con dân cũng phải xếp hai hàng, bên cờ bên ảnh.
Lương y sẽ phát từng người, phiếu xạ trị ung thư.
Hu ba hồn bảy vía đám bệnh phu!
Mau mau ra hưởng ứng!
Đạo sỹ thúi Dương Hòa Đức

Nhận xét
Đăng nhận xét